Home



 

 

Thơ Hải Thệ

 

Hải Thệ l bt danh của một nh sư hay l một lời thề của biển?

Khng biết nữa.

Chỉ tc giả của những bi thơ ny mới c thể trả lời, bởi v, ta cn bắt gặp đu đ trn ci ảo một vi bt danh khc của cng tc giả, tc giả c khi tự xưng mnh l cuồng tăng, l du sĩ, những bi thơ dưới đy nằm trong tập Hải Thệ nn mạo muội gọi n l thơ Hải Thệ, ni l của tc giả Hải Thệ cũng được, ni l thơ trong tập Hải Thệ cũng được, v vỏn vẹn ba chữ Thơ Hải Thệ tự n ni ln nhiều nghĩa, ai muốn hiểu thế no th hiểu - L ẩn dụ, l danh xưng, l một nghĩa no đ...hải thệ sơn minh, thề non hẹn biển ...non cao biển thẳm, thin địa man man...đời người chẳng qua một thong nhạn khng thủy để, nỡ lng no ta tự bắt ta phải quyết liệt thủy chung với một kiến giải no, gặp thơ hay th ta cứ đọc, hứng th th nguệch ngoạc đi cu m chơi cho vui vậy đ thi...

 

Ṃt L̀n Đi Xa

Ta vẫn mười năm đợi một người
Th ra duyn kiếp chỉ tr chơi
Quen, thn, thương, ḥn, xa rồi nhớ
Pht cuối ngỡ ngng ng my tri

Ta bỏ ln đường một buổi mưa
Biết ngy trở lại hết buồn chưa
Mang theo cht lạnh từ viễn phố
Như t qu cho một dng xưa

Em cn c nhớ người du sĩ
Đ một lần qun mộng gi sương
Từng đm thức trắng lm thơ vụn
Đễ thấy em về trong ci sương

Tay cầm tm php V Sở Trụ
Lng vẫn nặng lng với V minh
Giờ mất nhau rồi ngồi nhớ lại
E ngại đn khuya, sợ bng mnh

Vẫn những bi thơ khng chỗ gởi
Ta ngồi đắp ct bi hong hn
Ngước mắt ln vầng trăng diệu vợi
Bỗng nhớ v cng một dấu chn.

Mùa Xun Lạnh

Trch chi xun vẫn lạnh lng
Tết mnh đến giữa ma đng xứ người
Cũng may, cn c nụ cười
Ta ngồi an lạc giữa đời m sương

Nào Bít

Mấy năm x dạt
Ta cứ l ta
Qu xưa biền biệt
Đất khch khng nh
Nẻo về giờ cũng đ xa
Tuổi ba mươi mấy đ gi chưa em ?

Nào Phải

Ta bỏ đi, m chưa từng bỏ cuộc
Về Ty Thin đu chỉ một lối mn
Qun phố x, ta ln ngn hi thuốc
Ging chung chiều trn đỉnh đ chon von

Hỏi mượn nhau một cht tnh ru cỏ
Về lm thơ tiu si những đm khuya
V đu đấy những buồn vui nho nhỏ
Đ ha thn từng chiếc l chia la

Mai ta đi, với chốn về m mịt
Nẻo t dương, đời mạt php lu rồi
Nhớ người xưa, ta về ngồi diện bch
Trăng trn đầu...theo tuế nguyệt đầy vơi

Ngày Trở Lại

Mười năm sau giữa tịch liu
Vết người l một mi lều vắng khng
Ta đi mun dặm phiu bồng
Buổi về am cũ chỉ trng thấy mnh
Em xa xi mấy trng đnh
Phương trời hò hẹn giờ mnh mng trời

Nhớ Bùi Giáng

Nến khuya ngồi đọc thơ ng
Đang th thiết, bỗng nghe lng thnh thang
Nghe ra trời đất mnh mang
Nghe ta một ci l vng m khơi
Nghe trần gian một cuộc chơi
Nghe em chiếc l bn đời một khuya...

Phòng Khuya

Nến tn đổ xuống trang kinh
Con thằn lằn nhỏ giật mnh giữa khuya
Ngồi nghe gi lạnh đi về
Ta ngm thơ giữa bốn bề tịch liu

Quasimodo

Cũng cứ một lần khng dm ni
Con nước thời gian mấy ng tri
Mười năm gặp lại, tnh đ cỗi
Mới hay g cũng một ma thi!

Qua Sng

Mười năm nữa
Ta gi từ phố x
Về rừng xưa
Lm ẩn sỹ v ngn
Bao thn quen rồi cũng thnh xa lạ
Chuyện nửa đời
Một nht cuốc vi chn

Quỷ Cũng Xin Bùa

Thấy sư qut l sau cha
Nhỏ xin chiếc l lm ba hộ thn
Sư rằng l rụng đầy sn
Muốn nhiu cũng được đu cần phải xin
Nhỏ cười một nụ tinh ranh
y cần chi l, xin tnh đấy thi
Sư cười : sao phải chọn ti
Ngoài kia kẻ muốn lun hồi thiếu chi
Ti giờ nương bóng ại bi
Tri tim hoá đ còn g để cho
Vi vu gió quyện mặt hồ
Đu đy có tiếng nam m thật buồn
Nhỏ về trong nắng hoàng hn
Sư nghe tiếng l vỡ giòn trong tim
Đời tu l cuộc trốn tm
Người tu cũng có nửa tim lun hồi
Sn cha l vẫn cứ rơi
V tri đu biết có người bng khung
Ngó ln toà Phật khói dng
Sư buồn mnh lại một lần tnh si
Đời giờ bnh bt, l y
Mốt mai về ni thm chi nợ đời
Sư thầm niệm Phật trn mi
Đi cao Phật tượng mỉm cười v ngn

R̀i Như Chíc Lá

Viễn phương lắm bữa qun cười
Mưa xin nắng xế hỏi người buồn khng
Rồi như chiếc l trn sng
Ta tri biền biệt, đời khng chỗ về

Sơn Min

Triền non
Phiến đ xanh ru
Thiền sư nằm ngũ
Bng chiều sau lưng
Đng g thế sự phế hưng
hay!
Đy nước mấy từng ph vn

Tm Sự Kìu Phong

Trời đại mạc bỗng một ngy nổi gió
Người ln đường với nắng chy trong tim
Ci giang hồ đnh mất lun tn họ
Vo cuộc chơi cng định mệnh trốn tm

Mươi năm đó, rượu hay tr cứ đắng
Gặp A Chu, lòng mới chịu l say
Tnh đi hm, đ thnh ra nghĩa nặng
Trăng chưa về, tnh đ vội chia tay

Lòng hiệp khch chn thnh khng thua đủ
Giữa ci đời khan hiếm những tri m
Nổi hồn nhin lm nt đời bang chủ
Vo một ngy thấm tha phụ nhn tm

Nhắn Hư Trc, dẩu em về Ty Hạ
Ta Khiết an nhớ mi chuyện tụi mnh
Nhắn oàn Dự, đời xem anh kẻ lạ
Chn kim bằng thi hẹn kiếp lai sinh

Hồn gió ct lại trở về quan ngoại
Lệ đ kh cho hai chữ đ vng
T vấn thế gian tnh vi h vật ?
Mu anh hng nhuộm đỏ Nhạn Mn Quan

Ta V̀ Với Ta

Ta ngồi ng ni khng phải ni
Ni của phố rồi, xa lạ nhau
Ta lại ln đường khng tn tuổi
B cỏ bn đời ng biển du

Thìn Quán

m tịch mặc ta lm con ếch nhỏ
Ngó bóng mnh vời vợi nh trăng khuya
Nghe sinh tử đi qua từng hơi thở
Một lần đi sẽ mi mi khng về

Ao nước nhỏ chở hết niềm biển lớn
Ta ngồi nghe cuộn chy những ba đo
Những chn trời mu thin thanh v tận
Mắt Phật hiền giữa lồng lộng trăng sao

Chợt xa khuất những phố đời huyn no
Ta bung tay niềm nhn ng sau lưng
Dốc đồi hẹn, em về sương ướt o
Xa lạ rồinhững tri kỷ cố nhn

Th thi

Th thi, thi nh, th thi
Sòng đời bạt mạng nn ti cứ buồn
Th thi tnh cứ khói sương
Th thi em cứ v thường phụ ti
Th thi tnh cứ như vi
Th thi ti cũng thấy ti một chiều
Th thi thế cũng đ nhiều
Mất nhau để được ci điều thiền sư
Đời tu hăm mấy năm dư
Một lần tim nt, bất ngờ qua sng !

Thơ Đ̀ Tranh

My về đu, nước về đu
Người vung tay o qua cầu ph sinh
Bạc đầu hai chữ nhục vinh
Bn sng tỉnh giấc, ra mnh chim bao

Thơ Đ̀ Tranh

Thương ai mc nước trn nguồn
Vớt trăng
Vớt cả nỗi buồn tử sinh

Thơ Khuya

Bi thơ khuya chẳng ngay hng
Ta ba mươi...chẳng đng hong nổi thn
Một đời b bối trầm lun
Ch sơn tăng cũng đi lần rồi thi
Cũng l phố x ham chơi
Đan xong lại tho, một đời hoi cng

Thương Pḥt

Một chiều vắng, ngồi m chn Phật tượng
Thương qu chừng, i ! bng dng Từ Tn
Con b nhỏ bn tnh Ngi v lượng
L me nằm giữa ci nắng hang hn

Tình Khúc Tháng Mười

Sơ ngộ cũng buồn như chia tay
ược ở bờ kia, mất bến ny
Mai mốt theo nhau về lòng đất
Mộng mị ngy xưa theo khói bay

Ở nghĩa trang no khng hẹn trước
Mỗi đứa nằm ring một nấm mồ
Chung thủy, phụ tnh giờ v nghĩa
Còn g toan tnh giữa hư v

Kẻ ở khóc đưa người đi trước
Chẵng biết ngy sau ai khóc mnh
My trắng đn nhau thnh nhn thế
Ta v sao lạc giữa mng mnh

Biết khng, bt ngt trng dương đó
L lệ ngn xưa người khóc người
Kỷ vật cho nhau đừng chu ngọc
Xin hỏi g hơn một nụ cười

Từ thuở hồng hoang người phụ người
Cũng l ti phụ bạc ring ti
Vó ngựa mỏi mòn cơn lốc xoáy
Buổi no xương trắng trắng như vi

Tóc em rồi bạc theo ngy thng
Ta cũng mòn hao những tuổi đời
Ai đem trăng giải ln giòng nước
Khói sương g cũng một lần thi

Sinh tử chẳng bao giờ hò hẹn
Mai mốt biệt nhau mỗi phương trời
Chớp mắt, m sương thnh min viễn
Một tối giao tnh với xa khơi.

            Tọa Thìn

Chn xếp kiết gi, nghe hơi thở
Buồn vui từ đ cũng m sương
Em về trong một ln khi mỏng
Ta ng bnh yn, qun v thường

Trăm Tủi

Rồi mai xc gửi lại đời
Những chiều mộ lạnh, ai người nhớ thăm
Đi ngy hay mấy mươi năm
Người rồi như l...m thầm một khuya

Trăng V Ngã

Chờ trăng
Trăng chẳng về cho
Sương khuya khng hẹn
Bất ngờ ướt vai

Trường Ca Kẻ Ln Ngùn

Rồi th ta nm bt
Thi lm thơ, vẽ tranh
Chuyện lòng quăng xuống vực
Nẻo về ngập trăng thanh

Ln non ngồi tập thở
Cười ln chuyện tử sinh
S g tam thế mộng
Chi rồi cũng mong manh

Khuya ngồi thở vo ra
Bnh yn thế kiết gi
Buồn vui vo tròn lại
Vo giữa đĩa lin hoa

Nhẹ nhng thn giả tướng
Từng hơi thở lun hồi
Mai la thn huyễn tượng
Một lần hoa ho thi

Trả hnh hi về đất
Chờ giả hợp ngy sau
Huyễn thn d tan nt
Xin lòng phm khng đau

Dặm trần khng cố l
Đời lẫn lộn vng thau
Đ một lần tri kỷ
Xin trầm lun có nhau

Gỡ bn chn thật nhẹ
Những vướng bận lun hồi
Từng bước chn thật khẻ
Đi hoa theo nước tri

Ơ hay! hương trầm thoảng
Từ phương no xa xi
Chợt nghe mnh tan loãng
Khng người, khng cả ti

(lời viết cho một nhạc khc)

Trường Tương Tư

Mưa đời lm ướt o tu
Sa mn khng nn, khng d nhỏ ơi
Đm về ngồi tri o phơi
Cn nghe đu đ cuối trời mưa khuya
Gọi nhau, em vẫn chưa về
Mnh mng bng tối bn h dế ru
Mn tay xu chuỗi thiền sư
Chỉ cn mấy hạt kể từ một đm
Tờ kinh cũng bớt thn quen
Kể từ ci buổi gặp em trong đời
Hết rồi, giờ chỉ cn ti
Với cu Yết ếngậm ngi những khuya
Mặc ai đi, với ai về
Ti đem l kết lm b qua sng
Mốt mai c dịp tương phng
Tặng nhau b l đ dng qun nhau

Unnamed

Mn tay mi mực lm thơ
Mấy năm chửa được một tờ tm kinh
Một đm bất gic giật mnh
Hỏi tm, tm động, hỏi tnh, mnh mng !

Vác Tượng

Rồi mai biền biệt dặm ngn
Tay m tượng Phật, hnh trang trn đường
Những chiều nắng, những đm sương
Những khuya ngồi thắp tm hương ngậm ngi
hay, Phật vẫn mỉm cười
Th ra Ngi vẫn bn đời với con !
Dẩu mai biển cạn, non mòn
Nt mi vi tiếu xin còn thin thu

 

Ṽn Nhớ Từng Đm Cổ Thư Ơi

Mai kia còn dịp về qu cũ
Hi sậy bờ sng kết thảo lư
Cuối năm chong mắt chờ nước lũ
Bn dòng thả hết chuyện tm tư
Những bếp lửa chiều ngồi nấu thuốc
Nắng qui nhuộm vng o lo sư
Có con bm bịp ku nước lớn
Người gỏ ấm tr ht v tư
Thin hạ rằng ngoài sng có quỷ
Với những trng cười suốt canh khuya
Những chiều mưa gió qua bi sậy
Có bóng lu khu vẫn đi về
i lc giữa trời nước mnh mng
Tiếng ai rờn rợn suốt bi sng
"ời mạt php rồi, trời sắp tối
sang bờ Gic, ai đi khng ?

Ṿ Sử

Cưỡi tm ngưu xuống ruộng đồng
Gặp trăng ni cũ trn dng thn giang
Tri về đu những l vng
Người qua sng nhớ một hong hn xưa

Voiceless

Gởi nhau tấm ảnh khng hnh
Trang kinh v tự, cht tnh hư khng
Cn đy nữa, một đa hồng
Từ lu ha thạch trong lng thiền sư

Vọng Tưởng

Chiều đi qua bờ cỏ
Ai bỏ qun chiếc giy
Người đi từ lu lắm
Sao vẫn cn quanh đy

Vũ V Thít Tỏa

Rồi ta cnh bướm bồng phiu
V em l trận mưa chiều bữa qua
Thơ ngy bướm gh hin nh
Vũ v thiết tỏa...thế l nhỏ ơi!
Tạnh mưa, ta ng ln trời
Hỏi đi cnh nt ai người v khu.

Xin L̃i Mẹ

Về mới thấy, đi l tm
Ta mười năm đó cnh chim m lòa
Ta đi những phố ph hoa
Cửa khuya thao thức, mẹ ta ngồi chờ
Ta lưu lạc kiếm vần thơ
Thứ thơ của một g khờ đa mang
Trót yu giếng đ trăng vng
Mười năm một chuyến đò ngang chửa lần
Buổi chiều qua phố bng khung
ỉnh chung mộng cũ, liệu cần lắm khng
Chợ đời nhóm những chiều đng
Ta bun hết vốn, tay khng ngại về
Ngồi đy nhớ gió ven đ
Thấy ra một g nón m giống mnh

Xun Lưu Lạc

Ta vẫn từng đm với cổ thư
V những bng khung thật bất ngờ
Nhiều khuya nghe gi qua song cửa
Lng chợt chạnh lng những tứ thơ

Ta chửa bao giờ l thi sĩ
Cũng chẳng dm l lo thiền sư
Giữa ci đời buồn khng tri kỷ
Chuyện lng khệnh khạng chp ra thơ

Xun đến rồi kia, biết về đu
Chỉ tưởng vu vơ một nhịp cầu
Chn bước qua rồi, khng qu khứ
Lng gửi theo từng con nước mau

Ta đn xun về khng tr mứt
Một bng ven trời vui với ai
Chợt nhớ trong nghin cn cht mực
Tự vẽ tặng mnh một nhnh mai

Băm mấy tuổi đời vẫn thế thi
Đi cht ưu tư, t́ nổi đời
Em gh ngang thềm, rồi đi mất
Cn g, ngoi một cnh hoa rơi ..

Xun Đ́t Khách

Thế đấy, rong ru thời trẻ dại
Mươi năm lữ khch giữa trần gian
Thế cuộc khuya no ta gh lại
Tnh người ghẻ lạnh dm tro than

Gi lộng y vng ta lưu lạc
Gt mn biết mấy nẻo ph vn
Ta đi, như gi về sa mạc
Vạn l giang h v cố nhn

Bnh bt ngậm ngi qu khất thực
C g?
Ngoi những thứ thị phi
Cơm bnh chợ đời thường mặn đắng
Nếu chẳng duyn lnh quen biết chi

Gi lạnh xứ người chừng đ thấm
Ta về đốt lửa giữa m sương
Lần tay bng tối ngồi tnh nhẩm
Thi lại một ma xun tha hương

Ta đ c g ? Băm mấy tuổi
i bn tay trắng, tương lai đen
Một tuổi trẻ buồn nhiều bng tối
Với những nổi đời đang cố qun

M, sao cũng được, xin qun hết
ời đn xun về, ta rn xun
Giao thừa khp cửa, ngồi thắp nến
Ng chiếc bng mnh, gọi tri m
 


Hải Thệ

 


| Trang Văn Học |

2007 hatcat79.com. All Rights Reserved.