|
Hạt Cát

Một đoá hồng duy nhất, Xin gửi tặng người xưa.
Vy
nh́n đăm đăm vào bức ảnh của Thành. Nàng cố t́m ra một đường nét quen
thuộc nào mấy mươi năm về trước. Trong trí tưởng nàng, nàng chỉ thấy
có h́nh ảnh một chàng thư sinh tuấn tú, người dong dỏng cao, khuôn mặt
hơi dài, tóc luôn hớt ngắn, làn da ngăm và một đôi mắt sáng. Thế thôi.
Không c̣n ǵ để cho nàng mường tượng nữa. Đâu rồi cái nét tuấn tú và
đôi mắt tinh anh quen thuộc. Nàng phải …nhắm mắt lại…mường tượng rồi
mở ra nh́n thật nhanh vào bức ảnh nhiều lần mới thấy được đường nét
ngày xưa từ từ ḥa nhập vào hiện tại, đúng là anh chàng rồi.
Cái phũ phàng của thời gian
đă xóa đi những nét thanh cảnh trên khuôn mặt ấy, thay vào đó là vết
hằn, là nét ưu tư trầm mặc gian nan cực khổ kiếp nhân sinh. Bao nhiêu
năm trời ngồi trên ghế nhà trường thời áo trắng ngây thơ, nàng không
có ấn tượng nhiều về các bạn trai bởi thuở ấy ngôi trường nàng theo
học được phân thành hai cơ sở cách nhau khoảng một cây số, một nơi
dành cho nam sinh và một cho nữ sinh, chỉ khi lên lớp 12 là đám con
gái mới phải kéo sang trường Nam để được bố trí ngồi chung với các bạn
nam. Nàng cũng không nhớ là nàng đă quen mắt với diện mạo của Thành
trong dịp sinh hoạt chung nào, nhưng đường nét của khuôn mặt Thành vẫn
c̣n lưu lại đâu đó trong đáy mắt ch́m khuất của nàng. Cái họ của Thành
có lẽ hơi đặc biệt nên nó cũng rơi vào trong một góc nào đó của kư ức
nàng và nằm yên ở đấy để bây giờ khi nhắc đến tên các bạn trai thời
ấy, cái tên đầu tiên xuất hiện trong đầu nàng là tên của Thành. Nàng
cho đó là một việc t́nh cờ v́ tên của anh ta dễ nhớ thế thôi.
Vy không ngờ được nghe Tân - một bạn học cùng với Thành thuở ấy, người
vẫn thường xuyên thư từ qua lại với nàng trong nhóm bạn hữu cựu học
sinh mới liên lạc được nhau trong thời gian gần đây - cho hay là Thành
biết …rất nhiều về nàng, v́ ngày xưa Thành từng là người… dành ḷng ưu
ái cho nàng một cách …âm thầm. Tân lại cho biết rằng Thành hiện giờ
khá thành đạt, tiếng tăm và địa vị xă hội của chàng cũng không phải là
khiêm nhường, nhưng tài năng và trí tuệ của chàng chưa được tận dụng
đúng mức, chàng như con rồng đang nằm trong ao cạn không thể vẫy vùng
cho thỏa chí b́nh sanh, có lẽ v́ vậy mà lúc nào chàng ta cũng mang đầy
nét ưu tư trên diện mạo. Vy cố moi móc trí nhớ để trở về thời gian mọi
việc xảy ra dạo ấy nhưng nàng đành chịu, không thể nào nhớ được ǵ
nhiều hơn, tháng ngày trôi qua đă quá lâu rồi. Nàng cứ thắc mắc tự hỏi
nhiều lần có phải thật như anh chàng Tân nói là ngày xưa Thành từng
…nhớ trộm thương thầm nàng hay không, sao nàng không hay biết một mảy
may nào hết, Thành có nhầm lẫn nàng với ai khác chăng? Vy hỏi đi hỏi
lại mấy lần Tân đều xác nhận rằng việc ấy là thật, Tân cười h́ h́
trong email, bảo Vy nên gửi email về thăm Thành và Tân cẩn thận gửi cả
địa chỉ email của Thành cho nàng. Tân nói là Thành trông thư của nàng
lắm. Vy đắn đo không ít, nếu thật đúng là ngày xưa Thành từng là người
dành một mối t́nh cảm cho nàng th́ không sao, nhưng nếu không phải th́
…vô duyên cho nàng biết mấy, mà cái anh chàng Tân này cũng kỳ …cục,
sao không bảo Thành gửi thư cho nàng trước mà lại bảo nàng. Nàng không
ngại viết thư nhưng lại ngại cái phản ứng của đối phương, liệu Thành
có thực sự mong đợi thư của nàng như lời Tân nói chăng. Đắn đo măi,
cuối cùng rồi Vy cũng bấm nút send cái email đi với lời thăm hỏi chung
chung giữa bạn bè với nhau.
Thư gửi đi rồi,Vy băn khoăn chờ đợi. Một tuần lễ trôi qua không thấy
ǵ, nàng nghĩ rằng thư đă không tới tay Thành được v́ một lư do nào
đó. Nàng cho Tân biết điều này và nhờ Tân nhắn hộ nàng nếu như họ có
điện thoại cho nhau. Cả hai – Thành và Tân - đều ở tại nước nhà và vẫn
thường lui tới sinh hoạt với nhau trong nhóm cựu học sinh . Phần Vy
sau khi rời trường nàng bận bịu đời sống của gia đ́nh riêng một thời
gian rồi sau đó nàng ra đi định cư ở Hoa Kỳ từ nhiều năm nay. Trong
suốt thời gian ấy nàng cũng không từng gặp lại bất cứ bạn bè nào kể từ
lúc rời trường măi đến bây giờ .Ngày xa xưa ấy, nàng cũng không được
biết Tân v́ Tân không cùng ban, không cùng lớp dù là cùng niên khóa.
Cả nhóm cựu học sinh, một số ở nước ngoài, một số trong nước liên lạc
được với nhau cũng nhờ Tân và Tuân. Tuân hiện ở Hoa Kỳ cũng như nàng,
là người đảm đương nhiệm vụ …bao đồng lo lắng cho trang nhà của nhóm
cựu học sinh ở nước ngoài, Tuân vốn là bạn thân thiết với Tân hồi nọ
nên cả hai cũng thường liên lạc với nhau qua email, Vi biết được Tân
qua Tuân. Nhờ cái trang nhà cựu học sinh này mà bạn bè ngày xưa tưởng
như tản mát mất nhau hết bỗng dưng có thể liên lạc lại được nhau một
cách dễ dàng. Mấy mươi năm tha phương, ngó quanh ngó quất chẳng t́m ra
được một bạn hữu thời áo trắng nào, một đồng hương nào để mà chuyện
văn những khi quạnh quẽ, Vy thật là buồn quá đỗi. Ngoài những người
nàng phải giao tiếp hàng ngày trong quan hệ thương mại, Vy không có
một người bạn thân thiết nào để nàng có thể thổ lộ nỗi niềm ấm lạnh
tha phương một cách thoải mái cả. Bạn bè của nàng cùng trong giới yêu
thích sinh hoạt thi ca nghệ thuật th́ không thiếu, nhưng không có mấy
người chịu …xắn tay áo xông pha trên thương trường như nàng, lại thêm
một nỗi là ai cũng tha phương, lâu lâu ới một tiếng xem bạn có …b́nh
an không rồi th́ mạnh ai nấy … bận bịu sinh nhai, và nàng ở trong cái
cương vị của ḿnh cũng không thể nào nhỏ to với bất cứ ai những vấn đề
…đau đầu của thương mại. C̣n bạn bè trong giới làm thương mại như nàng
tại địa phương này th́ lại cũng …không có một người nào có thể xem là
…đồng cảm để mà tâm sự. Sinh hoạt cùng một nghiệp vụ thương mại với
nhau, người ta chỉ chờ chực… có kẻ…dậu đổ để b́m dễ dàng có cơ hội mà
leo lên, cho nên khi có chuyện …rắc rối xảy ra th́ chỉ bản thân ḿnh
âm thầm …cắn răng chịu đựng mà thôi, nào ai dám hở môi than thở với
người khác.V́ vậy khi mới bắt đầu được biết cái trang nhà này qua một
cựu giáo sư của trường giới thiệu rằng do học tṛ ông chủ trương, Vy
mừng rỡ như bắt được vàng, nàng vội vả gửi email liên lạc ngay với
Tuân, và khi thấy Tuân cùng một họ với Thành, Vy đă nửa đùa nửa thật
hỏi Tuân một cách vô thưởng vô phạt rằng hai người có …họ hàng ǵ với
nhau chăng, không ngờ Tuân lại cho biết Thành là em con nhà chú của
chàng ta. Rồi Vy quen biết, qua lại trao đổi email với Tân cũng do cái
tính…ṭ ṃ pha lẫn chút…nghịch ngợm khôi hài cố hữu của nàng. Thấy Tân
nói chuyện với các bạn qua hộp thư chung của nhóm cựu học sinh với
ngôn từ có pha lẫn ít nhiều đạo vị, lại hay đem lời dạy dỗ của mẹ hiền
mà khuyên nhủ bạn bè, nên Vy… đâm ra …ṭ ṃ, muốn …biết anh chàng Tân
này thực sự có phải là người…tri hành… hợp nhất hay chăng, nàng bèn
gửi một cái thư …bắt chuyện, không ngờ ngoài những đặc tính trên, Tân
lại c̣n có một đầu óc …trào lộng tế nhị rất phù hợp với tính chất
...tiếu ngạo, nghịch ngợm ...ngầm của Vy nên nàng …chịu khó …ngồi gơ
email trao đổi với Tân thường xuyên hơn những bạn khác.
Vy thầm cảm ơn sự tiến bộ của khoa học, cảm ơn… cái đầu cực kỳ thông
thái của những con người đă khổ công phát kiến biết bao điều tốt đẹp
tiện lợi để cống hiến cho nhân loại. Ôi! Vui biết bao khi hai người
bạn ở cách nhau nửa ṿng trái đất chỉ trong một tích tắc là có thể
hiểu được rơ ràng những tư tưởng, t́nh cảm ở trong tâm thức của bạn
ḿnh. Và cũng cảm động biết mấy khi một sáng nọ thấy tên họ của một
người bạn mấy mươi năm ḿnh không gặp, không nghe, không biết bất cứ
một tin tức ǵ chợt hiện ra lừng lững ở trước mặt ḿnh trên ô kính
vuông vô tri giác, cảm động hơn nữa, cái tên ấy lại là của một người ở
vào thời điểm mấy mươi năm về trước đă từng ôm ấp mối t́nh si đơn
phương lặng lẽ với ḿnh mà ḿnh mới vừa biết được.Vy nghe ḷng bàng
hoàng ngơ ngẩn, dù bây giờ ai nấy cũng có màu tóc muối nhiều hơn tiêu,
ai nấy cũng đều nặng gánh cùng gia đ́nh và xă hội không kể là trong
hay ngoài nước. Khi nghe Thành nhắc lại những sở thích nổi bật của
ḿnh vào cái thời thơ ngây trong sáng ấy, Vy mới chịu nh́n nhận rằng
Thành đă không nhầm lẫn nàng với ai khác,mà trớ trêu thay, Vy lại là
người đă quên mất cái sở thích …dở hơi ở lứa tuổi bồng bột kia, nếu
không nhờ Thành nhắc lại Vy cũng không nhớ được đă có một thời nàng
yêu thích những điều ấy, mà lạ là cho đến bây giờ nàng vẫn c̣n giữ cái
sở thích này nhưng nàng không cảm nhận được rằng nó đă theo nàng dai
dẳng trong bao nhiêu năm trời một cách kín đáo. Thành nói với Vy rằng
những điều Tân cho Vy biết về t́nh cảm của Thành đối với nàng khi xưa
đều là sự thật, chỉ v́ Thành kín đáo quá, chẳng dám nói năng ǵ, và
nàng lại vô t́nh nên không hề hay biết cho đến mấy mươi năm sau. Thành
c̣n nhắc hồi ấy ngoài giờ học chính thức, có một dạo nàng cùng mấy cô
bạn thân rủ nhau đi học thêm Sinh Ngữ Pháp do một vị giáo sư có giờ
dạy trong trường tổ chức riêng, dạo ấy nàng xỏa tóc ngang vai, thường
mặc một bộ quần áo đen tuyền làm nổi bật làn da trắng trẻo của nàng,
chính v́ lư do đó mà Tân bảo nàng rằng Thành thường nói hồi ấy nàng
đẹp một cách …liêu trai huyền ảo. Khi nghe Tân nói câu này, nàng thực
t́nh không biết anh chàng Thành dựa vào đâu mà kết luận như thế, bây
giờ th́ nàng đă biết được tại sao.Quả thực cho đến bây giờ, mỗi khi có
cơ hội tham dự một buổi yến tiệc nào nàng thường hay vận toàn màu đen,
có lẽ màu đen làm nổi bật làn da trắng khiến nét thanh tú của nàng có
vẻ …mơ mơ hồ hồ hơn, nàng nghĩ vậy, mà nàng cũng không ngờ ngày xưa
nàng cũng từng có cái nhận xét ấy.
Vy lại càng không ngờ mà Thành nhớ về nàng đích xác như thế trong khi
chính bản thân của nàng lại quên bẳng đi. Ôi ! cái thời học tṛ trong
sáng ấy vẫn thường hiện ra trong giấc ngủ của nàng hoài kia mà, măi
cho đến khi nàng trông thấy cậu con trai đầu ḷng của ḿnh đang chập
chững bước vào ngưỡng cửa trung học nàng đă phải …thảng thốt kêu lên:
Ba mươi mấy tuổi đấy rồi sao?
Áo trắng bay trong gió hôm nào,
Sân trường huyên náo xe đưa đón,
C̣n thấy như vừa mới chiêm bao !!!
Quả là cuộc đời như chiêm bao thật. Mới đó mà đă mấy mươi năm. Không
biết nguyên nhân nào đă dẫn dắt câu chuyện giữa Thành và Tân mà tên
nàng được nhắc nhở tới khiến Thành bộc lộ nỗi niềm năm xưa, nàng chỉ
nghe Tân bảo nửa đùa nửa thật: …Người ta …trồng cây si…mấy chục năm
lận…bây giờ thành…cổ thụ rồi, thiệt là thấy…tội nghiệp …người ta. Tân
c̣n bảo rằng Thành biết rất nhiều điều khác về nàng nữa, ôi chao,
không biết là Thành đă biết những ǵ về nàng mà ngày hôm nay nhận được
bức thư đầu tiên Thành hồi âm cho nàng, nàng nhận thấy dường như Thành
vẫn giữ chặt cái bản tính cố hữu của chàng sau bao năm trời cật lực
tranh đua với cuộc đời trong một t́nh h́nh xă hội vô cùng nghiệt ngă,
nghĩa là vẫn …ít oi, kín đáo.
Có thể là nàng cũng chưa nhận được bức thư này nếu không phải chiều
nay, một buổi chiều chủ nhật mưa gió năo nùng tại quốc nội, Thành đă
đến trường xưa, gặp gỡ, tiếp đón một đôi vợ chồng cựu học sinh đàn chị
từ Pháp về ghé viếng thăm trường. Một bậc đàn chị mà Vy t́nh cờ quen
biết rồi kết nghĩa đồng hương, đồng môn tỷ muội qua trang nhà Thi Quán
của chị trên mạng lưới từ mấy năm nay. Chị ấy – nàng gọi là Hoàn Y tỷ
tỷ - với nàng cũng đă trải qua một giai đoạn trao đổi email qua lại,
đă cợt đùa sảng khoái trong tinh thần chữ nghĩa văn chương, dù chị em
chưa gặp nhau bao giờ nhưng do chỗ đồng hương lại là đồng môn thêm vào
tính chất ... hài của cả chị Hoàn Y lẫn nàng nên đôi bên rất quư mến
nhau, chính nàng đă giới thiệu cho Tân biết trang nhà của Hoàn Y tỷ
tỷ, Tân vào đọc những giai thoại thi ca ..khôi hài , tiếu lâm mà chị
em đă đối đáp với nhau khiến Tân phải …cười …ḅ ra,Vy lại giới thiệu
cho Hoàn Y tỷ tỷ và Tân biết nhau, rồi lại giới thiệu trang nhà cựu
học sinh và Tuân cho Hoàn Y tỷ tỷ nữa, nên mọi người không lạ ǵ nhau
. Hoàn Y tỷ tỷ đă mang hộ một đóa hoa cảm kích của Vy gửi tặng Thành.
Những việc tốt đẹp này được thực hiện cũng nhờ công cán…vác… ngà voi
của anh chàng Tân…nhiều chuyện (ấy là lời của Thành…phong cho Tân).
Nghe tin anh chị Hoàn về VN chuyến này sẽ ghé viếng trường và Thành
được phân công nhiệm vụ đón tiếp anh chị, Tân hỏi Vy …có muốn …nhắn ǵ
với…người ta không, Vy …tinh nghịch nghĩ ngay đến việc nhờ Hoàn Y tỷ
tỷ tặng Thành một đóa hồng. Hoàn Y tỷ tỷ xưa nay vẫn quư mến muội muội
kết nghĩa …nghịch ngợm của ḿnh nên sốt sắng nhận lời . Thế là chiều
nay Thành đă gặp Hoàn Y tỷ tỷ, đă nhận được đóa hoa từ ngh́n trùng xa
xôi của Vy gửi tặng thay cho lời tạ ơn, ḷng cảm kích mối t́nh lặng lẽ
trong sáng thủa nào.Tuy nói rằng Vy …tinh nghịch nghĩ tới việc tặng
hoa nhưng thật ra đó cũng là tấm ḷng của nàng, nàng quư mến, trân
trọng cái cảm t́nh mà Thành đă dành cho nàng khi xưa. Vy nghĩ đến việc
tặng hoa cho Thành cũng không phải là chuyện t́nh cờ, nó được gợi lên
từ sự …ước ao của một anh chàng cũng thuộc hàng ngũ những người… mến
mộ nàng ở địa phương từ bao năm nay. Hôm trước, trong buổi ra mắt tập
thơ của một người bạn, anh bạn DT sau khi thấy cô ca sĩ nọ vừa hát
xong được một đấng nam nhi trong ban tổ chức ân cần mang lên sân khấu
tặng một đóa hoa, anh ta kéo một anh bạn khác tới chỗ nàng ngồi …b́
bù… “Trời ơi, người ta ở đâu tới mới hát có một lần là được tặng hoa
rồi, c̣n tui, tui ở đây hát ḥ cho …bạn nghe mười mấy, hai chục năm
nay, mong có người …tặng hoa cho tui mà …ai đó …không chịu tặng, …tủi
thân tui quá nè ông trời …”Câu nói nửa thật nửa đùa của anh bạn DT kia
làm cả bàn cười…nghiêng ngửa, nàng cũng không nhịn được cười, đợi mọi
người lắng xuống nàng mới từ tốn đáp… “Trời ơi, ai mà biết bạn ...muốn
được ….ai tặng hoa đây, thôi như vầy đi nghe, lần sau, bạn mà có
chương tŕnh lên sân khấu đó, trước khi lên bạn chịu khó …mang hoa tới
đây cho …ai đó đi, th́ ai người ta mới có hoa mà tặng bạn chứ…” Anh
chàng c̣n chưa chịu thôi, phân bua với mọi người rằng … “Ôi, bạn …ác
vừa vừa thôi, bảo tui đem hoa tới mà có bao giờ bạn cho tui biết nhà
cửa của ai ở đâu đâu, tui biết đâu mà ...đem hoa tới chứ ???”
Những tưởng trải qua bao nhiêu năm ch́m nổi theo mệnh nước đổi thay,
người ta đă quên hết những ǵ tồn tại đâu đó mà không có quan hệ đến
đời sống thực tế của xă hội ngày hôm nay như nàng đă quên, nhưng
không, Thành đă không quên, đă nhắc lại đích xác sở thích của nàng mà
chính bản thân của nàng đă bỏ quên lại bên bờ biên giới nước non. T́nh
cảm đó bây giờ có tỏ bày th́ cũng không thay đổi được ǵ trong đời
sống của mỗi người, mỗi người đều đă được đặt để chặt chẽ vào cái
khuôn mẫu gia đ́nh từ bao năm nay rồi, nhưng nàng vẫn phải cảm ơn
Thành, cảm ơn Tân, cảm ơn Tuân, cảm ơn Hoàn Y tỷ tỷ, v́ mọi người đă
hợp sức thăng hoa nó dù vô t́nh hay hữu ư khiến nó trở thành một nét
son tươi thắm trên bức tranh đời sống làm bức tranh trở nên sinh động
hơn, đậm đà và ư nghĩa hơn.
Cuộc gặp gỡ kết thúc trong sự hài ḥa,vui vẻ, Tân sốt sắng gửi h́nh
ảnh của mọi người cho Vy. Anh chị Hoàn, Tân, một vài người bạn Tân,
trong đó có Thành và vị đương kim hiệu trưởng của trường vốn là bào
huynh của Tuân. Nh́n mọi người tươi cười trong ảnh, Vy cũng được vui
lây. Nhưng khi nh́n ảnh của Thành, Vy không khỏi ngậm ngùi. Bức h́nh
được lấy theo lối chân dung cận ảnh nên rất rơ nét. Anh chàng ôm đóa
hoa trong tay đứng…trầm tư mặc tưởng.Vy… ngắm nghía một cách tỉ mỉ mới
thấy được nét cười phảng phất trên môi. Ôi ! Nụ cười ǵ sao mà kín đáo
đến như thế, chẳng bù cho Tân và Hoàn Y tỷ tỷ, cười…hở cả …mười cái
răng. Nghe Tân kể lại, mặc dù trời đang đổ mưa, nhưng Thành được tin
Hoàn Y tỷ tỷ đă mang theo đóa hoa duy nhất đến… đặc biệt dành cho
Thành nên anh chàng…đội mưa chạy tới, Tân trông thấy h́nh ảnh ấy cũng
không khỏi lấy làm cảm động, Tân vốn là người nhạy bén và rất trọng
t́nh cảm, chàng ta cứ nói với Vy rằng… “Coi Thành âm thầm kín đáo vậy
nhưng không phải vậy đâu …không chừng mà …lửa cháy …ngầm…” khiến Vy
phải nhiều phen cười…nôn ruột, nàng gần như…cười …ha hả trong email…
“Trời đất ơi, lửa …cháy ngầm th́ làm cái ǵ đây chứ hả…ông bạn tui ơi
!!! Người ta bây giờ cũng gia đ́nh yên ấm đề huề từ khuya rồi, c̣n
…tui th́ cháu…nội, cháu …ngoại cũng đang…sắp hàng chờ …ra mắt đây nè.
H́ h́, người ta c̣n chúc tui có nhiều …cháu nội ngoại nữa đó à nha
!!!”
Ngắm đi ngắm lại bức ảnh Thành, Vy ngậm ngùi quá đỗi. Thời gian quả
thật…rất phũ phàng, nếu như t́nh cờ gặp nhau ngoài phố, chắc Vy không
tài nào nhận ra được đây là Thành ngày xưa trong trí tưởng của nàng,
thêm vào đó cái nét ưu tư trầm mặc khiến Thành đă ít oi lại càng trở
nên kín đáo hơn, mỗi lần nh́n ảnh Thành là ḷng nàng dâng lên một mối
cảm hoài, không biết v́ sao!
|